Manage your Blog

¡Create your blog now! Easy and Free

Mục phân loại: Tâm sự

Tin tức thiên văn

minhducpham2007 27/06/2008 @ 16:14

Theo tính toán của các nhà khoa học, nhật thực toàn phần có thể xảy ra vào 1/8. Lần nhật thực này có thể quan sát được trên toàn lãnh thổ Việt Nam.

Ảnh được upload trên AnhNhanh.com

Nhật thực toàn phần. Ảnh: TC Tia Sáng.Các nhà khoa học cho biết thêm, Cao Bằng có thể quan sát rõ nhất nhật thực với tỉ lệ phần trăm mặt trời bị che mờ tối đa lên tới 73,2%. Hà Nội cũng là một trong những địa phương có thể quan sát rõ với tỉ lệ 67,3%.
Nhật thực xảy ra khi mặt trăng đi qua giữa trái đất và mặt trời, quan sát từ trát đất sẽ thấy mặt trời bị che khuất hoàn toàn hay một phần. Hiện tượng thiên nhiên này nói chung sẽ diễn ra trong khoảng 1 giờ, kéo dài từ tiếp xúc đầu tiên giữa mặt trời và mặt trăng đến khi kết thúc tiếp xúc.
Đây là lần nhật thực toàn phần lần thứ 5 trong thế kỷ 21. Năm 1995 cũng đã xảy ra nhật thực toàn phần và tại Việt Nam cũng quan sát được hiện tượng này .

Các tin khác:

Tàu Venus Express lần đầu tiên phát hiện ra phân tử hydroxyl trên một hành tinh khác. Khám phá này đem lại cho các nhà khoa học một công cụ mới để giải mã cơ chế bầu khí quyển dày đặc của sao Kim.
Hydroxyl, một loại phân tử quan trọng nhưng khó phát hiện, cấu tạo từ một nguyên tử hydro và một nguyên tử oxy. Nó được phát hiện trên tầng cao của bầu khí quyển sao Kim, cách bề mặt khoảng 100km nhờ vào Quang phổ kế chụp ảnh nhiệt hồng ngoại hữu hình của Venus Express, VIRTIS.
Phân tử này được phát hiện bằng cách điều khiển tàu vũ trụ xa khỏi hành tinh và tìm kiếm dọc theo lớp hiển thị mờ nhạt của bầu khí quyển bao xung quanh đĩa của sao Kim. Công cụ phát hiện ra phân tử hydroxyl bằng cách đo lượng tia hồng ngoại mà chúng tỏa ra.
Dải bước sóng của khí quyển mà các phân tử hydroxyl tỏa sáng được định vị rất hẹp, chỉ rộng khoảng 10km. Bằng cách quan sát quầng của hành tinh, Venus Express tìm dọc theo tầng khí quyển mờ nhạt này, tăng cường độ tín hiệu lên khoảng 50.
Ảnh được upload trên AnhNhanh.com

Hydroxyl, một loại phân tử quan trọng nhưng khó phát hiện, cấu tạo từ một phân tử hydro và một phân tử oxy. Nó được phát hiện trên tầng cao của bầu khí quyển sao Kim, cách bề mặt khoảng 100km nhờ vào Quang phổ kế chụp ảnh nhiệt hồng ngoại hữu hình của Venus Express, VIRTIS.

Hydroxyl được cho là rất quan trọng đối với bất kỳ bầu khí quyển của bất kỳ hành tinh nào vì nó có tính phản ứng cao. Trên trái đất nó đóng vai trò chủ chốt trong việc loại các chất thải ra khỏi bầu khí quyển và được cho là giúp ổn định CO2 trong khí quyển của sao Hỏa, ngăn chặn nó chuyển đổi thành CO. Trên sao Hỏa, nó được cho là có vai trò then chốt trong việc tiêu diệt sự sống trong đất, khiến cho lớp đất trên cùng nguy hiểm đối với đời sống vi khuẩn.
Theo Giupese Piccioni, thuộc Istituto di Astrofisica Spaziale e Fisica Cosmica ở Rome, Italy, một trong những điều tra viên chính của thí nghiệm VIRTIS, “Vì bầu khí quyển sao Kim chưa từng được nghiên cứu kỹ lưỡng trước khi Venus Express tiếp cận, chúng ta chưa thể khẳng định được phần lớn những thí nghiệm của chúng ta bằng cách quan sát được những gì thực sự diễn ra. Khám phá này sẽ giúp chúng ta xác định lại các mẫu và học hỏi nhiều hơn.”

Trên trái đất, sự lấp lánh của hydroxyl trong bầu khí quyển được chứng minh là liên quan mạnh mẽ đến sự thừa ozone. Từ công trình này, điều tương tự cũng được cho là đúng với sao Kim. Hiện nay, các nhà khoa học có thể thiết lập được phép tính lượng ozone trong bầu khí quyển của hành tinh này.
Venus Express đã chứng minh rằng lượng hydroxyl trên sao Kim biến đổi cao. Nó có thể thay đổi khoảng 50% từ quỹ đạo này sang quỹ đạo kế tiếp và điều này có thể là do lượng ozone thay đổi trong bầu khí quyển.
Theo Piccioni “Ozone là một phân tử quan trọng đối với bất kỳ bầu khí quyển nào, vì nó là chất hấp thụ mạnh bức xạ cực tím từ mặt trời.” Lượng bức xạ hấp thụ được là thông số quan trọng điều khiển nhiệt độ và động học của bầu khí quyển một hành tinh. Trên trái đất, nó làm nóng tầng bình lưu khiến cho tầng bình lưu ổn định và bảo vệ sinh quyển khỏi các tia cực tím có hại.

Tính toán của máy tính hiện nay có thể cho biết làm cách nào sự tăng giảm hàm lượng ozone trong khoảng thời gian ngắn ảnh hưởng bầu khí quyển hoạt động không ngừng nghỉ của sao Kim.
“Venus Express đã chứng minh cho chúng ta thấy sao Kim giống với trái đất nhiều hơn ta từng nghĩ. Phát hiện ra hydroxyl đã mang nó lại gần hơn một bước.”
Ông và các cộng sự chỉ mới báo cáo phát hiện ban đầu từ một vài vòng quỹ đạo trong công trình gần đây nhất. Họ đang làm việc với sự phân tích dữ liệu từ 50 vòng quỹ đạo khác và những lần quan sát sau sẽ được tiếp tục.
Tiếp truyện khỉ yoyo

Ảnh được upload trên AnhNhanh.com

Ảnh được upload trên AnhNhanh.com

Ảnh được upload trên AnhNhanh.com

Ảnh được upload trên AnhNhanh.com

Ảnh được upload trên AnhNhanh.com

Hài

minhducpham2007 14/06/2008 @ 19:57
Truyện hài

Anh chàng nọ có nuôi 1 chú chó tên là Ngửa. Anh chàng thương chú chó lắm, xem như đứa em mình vậy, đêm nào cũng cho nó vào nhà ngủ. Khi anh lấy vợ, đêm tân hôn khi đang cùng vợ thì chú chó lò dò vào phòng.

Anh chàng nói nhẹ nhàng:

- Ngửa... ra đi em.

Nhưng chú chó vẫn ko chịu đi, một lúc sau, anh lại nhắc:

- Ngửa... ra đi em.

Vợ anh ngạc nhiên:

- Anh tưởng em đang nằm sấp hay nằm nghiêng?

Một anh chàng nhà quê mới lên thành phố trông thấy những toà nhà cao tầng mọc san sát nhau nên cứ chăm chú nhìn. Thấy thế một tay bịp bợm lại gần hỏi:"Mới lên thành phố hả?", anh nông dân trả lời thật thà:"uh", anh chàng kia lại típ:"Nhìn một cái nhà trả 10 ngàn, nãy giờ coi dc mấy cái rồi",anh nông dân với bộ mặt ngây thơ trả lời 5 cái rồi đưa cho tay ấy 50k rùi quay mặt đi cười khoái chí:''Coi mấy chục cái nhà mà trả có 5 chục".
Xin kính chào quý vị khán giả đang theo dõi chương trình \"Dự báo tình tiết\" trưa hôm nay của đài phát thanh tiếng nói trái tim. Mấy ngày qua,phía bắc trái tim đang có rãnh áp cao cận nhiệt đới làm cho không gian tình yêu quá u ám, tầm nhìn mù mịt như đang đứng trong mưa. Phía tây nam có mưa vừa, mưa to có nơi mua rất to vì nhiều cặp yêu đương lộn xộn, \"anh\" làm \"em\" khóc quá xá. Nào là nhạc sĩ A không thèm viết bài cho cô ca sĩ người yêu vì cô nói lời chia tay với mình. Trong khi đó, cô ca sĩ nói rằng tự anh đòi yêu chứ cô không hề hứa yêu anh mà chỉ coi anh như... đại sư ca! Bây giờ không viết nhạc cho cô nữa thì thôi, cô sẽ hát bài của người khác. Nào là ca sĩ L \"yêu\" một cô Việt Kiều, nhân danh tình yêu, anh mượn tiền để làm này làm nọ, làm cho người ta.... có bầu nữa, rồi tự nhiên xù, vừa không trả nợ, vừa không chịu nhìn con. Cô Việt Kiều phải nhờ người nhà đi kiện.
Còn phía cuối mũi trái tim thì đang có cơn bão tình với gió giật cấp 18! Người nam nói là bị người nữ lừa mấy chục ngàn đô ( người này là Việt Kiều đấy nhé), còn người nữ nói bị người nam đánh đạp, đối xử tệ bạc, còn phát tán hình ảnh \" nghệ thuật\" của cô lên mạng nữa.... Những ngày tới, lưỡi áp cao cận nhiệt đới sẽ tràn xuống vùng giữa tim gây nên áp thấp nhiệt đới. Cơn bão cấp 18 dần dần sẽ dịu đi nhưng dư âm của nó vẫn ảnh hưởng đến...39 độ yêu. Đề nghị những cặp tình nhân cẩn thận kẻo bị lừa sạch nhách.
Chương trình \"Dự báo tình tiết\" của chúng tôi đến đây là hết. Chân thành cảm ơn quý vị khán giả đã quan tâm theo dõi.....

Một chàng trai nói với bạn gái: Lúc này anh chỉ mún nhìn thẳng vào mắt em... , dắt em vào phòng... , đóng cửa... , tắt đèn... , để em xuống giường... , trùm mền lại... , khoe với em cái đồng hồ dạ quang má anh mới mua cho anh

Tin khẩn
Nam, 25 tuổi, cao 1.8m, nặng 72 kg còn độc thân. Thành đạt, đẹp trai, khỏe mạnh, thông minh, sở hữu hai xe BMW, một thuyền buồm, biệt thự ở Hawaii, hai nhà mặt tiền khu trung tâm. Không mua. Không bán. Cũng ko cần tìm bạn gái. Chỉ muốn khoe vậy thôi .hehhehe

Một goá phụ chán cảnh sống thui thủi một mình. Bà quyết định đăng báo tuyển chồng với 3 điều kiện anh ta phải dịu dàng, không bỏ rơi bà và đặc biệt phải là người mạnh mẽ trên giường-Hôm sau, nghe tiếng chuông reo, bà ra mở cửa và thấy một người đàn ông vạm vỡ nhưng bị què chân, cụt tay đang ngồi trên chiếc xe lăn-Sẽ không có ai đáp ứng tốt mọi yêu cầu của bà như tôi, người đàn ông tự tin. Tôi không có tay nên chẳng thể đánh bà. Tôi cũng chẳng có chân nên không thể rời xa bà được.-Tuyệt lắm! thế còn khả năng trên giường, goá phụ hoài nghi.-Thế bà nghĩ tôi bấm chuông cửa bằng cái gì

Hai vợ chồng già ngồi nói chuyện: - Lúc ngồi xe ôm, ôm cái thằng lái xe, bà có thấy thích không? - Thích thú cái gì, chẳng qua để an toàn khỏi ngã thì phải ôm vậy thôi! - Đó bà thấy chưa? Bà cứ nói bia ôm này nọ, nhưng nó cũng như xe ôm thôi. Vào quán uống bia nhiều phải say, say thì phải ôm một cái gì đó cho khỏi ngã! Hoàn cảnh nó buộc phải vậy chứ thích thú cái gì! - !!!

computer hơnChồng
Thứ nhất kiếm Computer không quá khó như kiếm chồng

Computer không buộc bạn phải tuân thủ "công, dung, ngôn, hạnh"

Computer không buộc bạn phải giặt hộ quần áo

Computer không làm bạn tức đến bật khóc

Computer không quan tâm đến lứa tuổi của bạn

Computer không chê bạn già đi

Computer không bao giờ gọi bạn bằng tên một người phụ nữ khác

Computer không bao giờ say xỉn

Bỏ Computer dễ hơn bỏ chồng

Bạn có thể đến với Computer bất cứ lúc nào bạn muốn mà không sợ bị mang tiếng là người chủ động.

Lớp học của anh giáo viên nọ có một cậu học sinh “cá biệt”.
(luôn học thuộc văn rồi mới đến lớp :) Lo lắng cho tương lai trò sau này có thể trở thành người ăn bám xã hội, anh bạn bèn ra một đề bài văn “Em hãy tả về con rận” để cậu học sinh “cá biệt” có thể liên hệ mà tiến bộ chăng… Cậu này vốn lười học và không hề sợ điểm kém, vậy mà ngay hôm sau cậu ta đã nộp một bài viết rất hay về những thứ tồi tệ nhất của loài rận… Phải nói, đó là một bài “tế” loài rận: “Rận là một loài ký sinh trùng hút máu, chuyên ăn bám và truyền bệnh… Rận là… Rận là… đủ thứ, Rận phải bị tiêu diệt, vân vân và vân vân…” Bài viết hay, với học lực ấy, hẳn cậu học trò này đã “chôm” của ai đó.

Để vạch rõ thực chất “tài năng” của cậu trò “cá biệt”, anh liền ra một đề tài khác “hiền” hơn: “Em hãy viết về con chó”. Cậu học trò chẳng mấy vội vã, và cuối giờ đã nộp bài. Bài văn viết khá ấn tượng: “Con chó là loài vật thông minh, cực kỳ trung thành với chủ, gần gũi và là bạn thân thiết của con người… Chỉ tiếc chó lại nhiều lông, làm chỗ cho loài rận cư ngụ… nên bị bọn rận cắn… Rận là một loài…”

Ông thầy chẳng hiểu cái đầu cậu học sinh “cá biệt” này nghĩ ra trò gì mà viết về đề tài Con chó mà vẫn quay lại Con rận! Tai quái thật.
Tức khí, anh liền nghĩ ra một đề bài khác, để xa hẳn cái chuyện rận rệp đi, vạch cho ra trò quấy quá của cậu học trò. Lần này, đề bài văn là: “Em hãy kể về con lươn”… Phen này chắc hẳn cậu trò “cá biệt” sẽ “đo ván”… - anh thầm nghĩ.

Cậu ta chẳng mấy đã lại đáp ứng yêu cầu: “Lươn là loài lưỡng cư, sống trong bùn lầy, da trơn để luồn lọt cho nhanh… May cho con lươn là không có lông… chứ nếu mà lươn có lông, thì chắc hẳn sẽ bị loài rận cấu cắn cho… Rận là một loài…”.

Đến đây thì anh giáo viên kêu trời về cậu học trò “cá biệt”. Quả là cá biệt, chuyện gì nó cũng lôi được về chuyện “Con rận”… chẳng lẽ trong đầu cậu ta, đâu đâu cũng có rận?!

Không thể chịu thua, anh nghĩ cách để “hạ đòn” bằng được cậu học trò: “Em hãy bình câu thơ của Nguyễn Du: “Chữ tâm ấy cũng bằng ba chữ tài”. “Thế nhá, lần này thì cậu chết với ta… chuyện thơ ca, hết chỗ mà lôi rận rệp ra nhé!” – anh mừng thầm.

Chẳng đắn đo, cậu trò nhận đề tài với nét mặt nghiêm như thể người ta cầm quyết định lên chức. Rồi chốc lát đã nộp bài với sự phân tích rất sâu sắc về tâm – đức con người: “Con người sống có tâm thì thường thanh thản, mà thanh thản thì sống lâu. Càng sống lâu thì càng biết nhiều và nhân gian có câu: Thức khuya mới biết đem dài” nên khi đó “nằm trong chăn mới biết chăn có rận”… Rận là một loài…”.

Anh giáo viên suýt xỉu vì bất ngờ… Cậu học trò “cá biệt” này đã trở nên “cá biệt” thật sự! Tuy vậy, anh ta vẫn không chịu thua, và quyết tung một “chưởng” cuối cùng: “Em hãy viết về một nhà hoạt động xã hội mà theo em là đáng kính trọng”.

Hôm sau, cậu ta lại nộp bài đúng hạn, giọng văn vẫn bình thản như mấy bài trước. Người mà cậu ta đề cập đến là một chính khách. Kết thúc bài, hình như không dừng được, cậu lại buông bút: “Khi tranh luận giữa rất nhiều quan chức, ông thường có động tác đưa tay ra sau lưng, và gãi… Đích thị ông ta bị rận cắn… Rận là một loài…”

____________________________________________

Minh Đức ^^!  $$$$$$

ccgcneventbh4_01_lg.jpg

          Sự trả thù ngọt ngào

hi vong mọi người thấy hay vì bài này

minhducpham2007 25/05/2008 @ 08:54

đây là một câu truyện vui khá hay
MĐức
Một chàng trai đưa cô bạn gái thân vào quán uống nước. Sau khi người phục vụ đặt hai cốc nước trắng lên bàn và đợi thì cô gái chợt đặt ra một câu hỏi
Đố bạn Tình yêu là gì?
Chàng trai mỉm cười quay sang cô phục vụ và nói:
- Chị cho em một ấm trà, một cốc cà phê đen, một cốc cà phê sữa, một ly rượu vang và một ly champagne
Sau khi mọi thứ đã được mang ra, chàng trai lấy ấm trà và uống chén đầu tiên. Anh ta nói:
- Tình yêu như ấm trà này. Khi ta uống nước đầu sẽ rất đậm đà, nước thứ hai sẽ dìu dịu thanh thanh. Còn nước thứ ba thì sao?
Tình yêu không như ấm trà bởi sau nước thứ ba ấm trà sẽ không còn hương vị ban đầu.

Anh ta lại nhấp một ngụm cà phê đen và nói:
- Tình yêu mang hương vị của cốc cà phê này. Lúc đầu có thể phải trải qua vị đắng nhưng dần dần vị ngọt và thơm sẽ ngấm dần vào mỗi người.

- Nhưng tình yêu không như cốc cà phê sữa. Uống cà phê sữa ta sẽ cảm thấy ngay vị ngọt, vị ngọt của nó đến rất nhanh và đi rất nhanh. Còn tình yêu không như vậy
Dứt lời anh ta đổ cốc cà phê ấy đi và nói:
- Tình yêu như ly rượu này, nó thật nồng nàn, ấm áp và êm đềm.

Anh ta lại uống ly champagne.
- Không! Tình yêu không thể là thứ nước khai vị chua loét này được.

Chàng trai lo lắng vì không tìm được câu trả lời. Bất chợt anh ta nhìn thấy cốc nước trắng trên bàn. Anh ta reo lên.
- Đúng rồi, hãy nhìn cốc nước kia, nó thật tinh khiết và giản dị. Rượu, cà phê và trà cũng phải bắt nguồn từ nước. Tình yêu cũng như vậy, cái nồng nàn, ngọt ngào, êm đềm và cay đắng cũng phải xuất phát từ lòng chân thành và những điều giản dị nhất. Bạn ạ!

Tình yêu là cốc nước trắng.
Cô gái ngồi im, đôi mắt mở to.
Và rồi cô từ từ nhấc ly nước lên và từ từ đặt vào tay chàng trai.
Chàng trai đã hiểu rằng, anh ta đã có một câu trả lời đúng...

Câu trả lời rất đỗi bình thường mà giản dị hi vong các bạn sẽ rút ra bài học cho mình

truyện tình cảm đây

minhducpham2007 25/05/2008 @ 08:37

Đảm bảo ai đọc xong cũng khóc hahaha
MĐứctrai-tim.jpg

Năm học lớp 10.
Ngồi trong lớp học Anh văn, tôi chăm chú nhìn cô bé cạnh bên. Em là người mà tôi luôn gọi là BẠN TỐT NHẤT. Tôi chăm chú nhìn mái tóc dài và mượt của em và ước gì em là của tôi. Nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Sau buổi học, em đến gần và hỏi mượn tôi bài học em nghỉ hôm trước. Em nói : "Cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Năm học lớp 11.
Chuông điện thoại reo. Đầu dây bên kia là em. Em khóc và thút thít về cuộc tình vừa tan vỡ. Em muốn tôi đến với em, vì em không muốn ở một mình, và tôi đã đến. Khi ngồi cạnh em trên sofa, tôi chăm chú nhìn đôi mắt ướt nước của em và ước gì em là của tôi. Sau hai tiếng đồng hồ, cùng xem bộ phim của Drew Barrymore và ăn ba túi khoai tây rán, em quyết định đi ngủ. Em nhìn tôi, nói : "Cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Năm cuối cấp.
Vào một ngày trước đêm khiêu vũ dạ hội mãn khóa, em bước đến tủ đựng đồ của tôi. "Bạn nhảy của em bị ốm", em nói, "Anh ấy sẽ không khỏe sớm được và em không có ai để nhảy cùng. Năm lớp 7, chúng mình đã hứa với nhau là nếu cả hai đứa đều không có bạn nhảy, chúng mình sẽ đi cùng nhau như NHỮNG NGƯỜI BẠN TỐT NHẤT." Và chúng tôi đã làm như thế. Vào đêm dạ hội, sau khi tiệc tan, tôi đứng ở bậc tam cấp trước cửa phòng em. Tôi chăm chú nhìn em khi em mỉm cười và nhìn bóng tôi trong đôi mắt lấp lánh của em. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không nghĩ về tôi như thế và tôi biết điều đó. Rồi sau, em nói : "Em đã có giờ phút vui vẻ nhất, cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Ngày tốt nghiệp.
Từng ngày trôi qua, rồi từng tuần, từng tháng. Chớp mắt đã là ngày tốt nghiệp. Tôi ngắm nhìn hình dáng tuyệt vời của em nổi lên như một thiên thần trên sân khấu khi nhận bằng tốt nghiệp. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Trước khi mọi người trở về nhà, em tiến về phía tôi trong áo khoác và mũ, khóc khi tôi ôm em. Rồi sau, nhấc đầu lên khỏi vai tôi, em nói : "Anh là BẠN TỐT NHẤT của em, cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Vài năm sau.
Giờ đây, tôi đang ngồi trong băng ghế dài trong nhà thờ. Cô bé ấy đang làm lễ kết hôn. Tôi nhìn em khi em nói : "Tôi hứa" và bắt đầu một cuộc sống mới, với một người đàn ông khác. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Nhưng trước khi lên xe đi, em đến gần tôi và nói : "Anh đã đến, cảm ơn anh !" và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.

Lễ tang.
Đã nhiều năm trôi qua, tôi nhìn xuống chiếc quan tài chứa bên trong cô bé đã từng là BẠN TỐT NHẤT của mình. Trong buổi lễ, người ta đã tìm thấy quyển nhật ký của em trong suốt những năm trung học. Và đây là những gì em viết : "Tôi chăm chú nhìn anh và ước gì anh là của tôi nhưng anh không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Tôi ước anh nói với tôi rằng anh yêu tôi. Tôi ước mình cũng có thể làm được điều đó… Tôi chỉ nghĩ một mình và khóc.

Em yêu anh em yêu anh em yêu anh…"
Tinh` Ye^u hoc. tro` tha^t la` Dep Phai hok? hãy luo ^n giữ tình bạn của chúng ta đẹp mãi mãi

nữa đây nè

minhducpham2007 22/05/2008 @ 13:36

Nếu bạn nào thích coi ảnh bằng show DVD thì liên hệ mình nha ^^!mong được sự hưởng ứng của bà kon.Nếu mình có làm gì sai hay hiểu lầm thì mong bà con xí xóa nhé!
PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket

hình tiếp đây

minhducpham2007 22/05/2008 @ 13:04

hình gốc 100%,rõ nét 99.99%
PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket

hình buổi tổng kết

minhducpham2007 22/05/2008 @ 12:57

Xin lỗi các bạn vì mình up hơi trễ (do định up bằng show coi cho vui nhưng do quá nặng , mong bà kon thông cảm)
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket
Photobucket

ĐỪNG ĐỂ TRÁI TIM NGỦ YÊN

a2sieuway 03/04/2008 @ 11:09

Có một chú nhện vàng tình cờ xuất hiện trên cánh tay tôi, tạo nên một cảm giác buồn buồn giữa những sợi lông măng. Em vội vã chặn ngón tay đao phủ của tôi lại, và thổi một hơi thật nhẹ giúp chú nhện tiếp tục cuộc hành trình trên sợi tơ vô hình của chính mình. Đúng ngày bão rớt, giờ cao điểm, tôi gọi taxi đưa ngoại đi khám theo hẹn với bác sỹ. Ngoại dặn tôi "đừng có giục người ta, con nhé! Để người ta bình tâm mà đi, ngoại chờ được!" Cậu tài xế taxi đỡ ngoại lên xe, cười mãi "cụ cẩn thận quá, chẳng mấy khi con được cô tổng đài bảo "anh cứ đi cẩn thận, khách nói sẽ chờ!" Mẹ đi chợ, bao giờ cũng mua rau quả, thịt cá đắt hơn người ta vài nghìn đồng. Chẳng phải vì mẹ giàu có gì. Chỉ vì "người ta dậy sớm thức khuya, ngày kiếm được vài chục ngàn, gặp người khách dễ dãi, người ta thấy vui vẻ hơn trong cả một ngày cực nhọc, mấy ngàn mà mua được một niềm vui của người ta, cũng chẳng đắt đỏ gì..." Nội cứ đến dịp cuối năm là lại dọn đồ đạc, những đồ đạc lâu không dùng, từ cái xe đạp ba bánh cũ của đứa cháu, cái giường cũ, cái bàn long chân, nội lau chùi cẩn thận rồi đem xếp ở ngoài hàng hiên... Chỉ nửa buổi là thể nào cũng có người qua. Có người mẹ trẻ xin cho đứa con trai đầu lòng chiếc xe đạp cũ. Một ông bố xin cái bàn nhỏ về đóng lại cho con trai ngồi học. Sư bác đến xin cái giường về kê thêm cho mấy đứa trẻ mồ côi chùa mới nhận nuôi. Lần này nội tôi còn huy động cả mấy anh em tôi sang khiêng chiếc giường sang chùa... Những thứ đồ cũ, nội chỉ lau sạch sẽ chứ không sửa chữa "để người ta thấy đúng là đồ cũ, người ta mang về mà không ngại vì phải mang ơn mình". Có người bảo nội không tiết kiệm, những thứ đồ đạc chỉ sửa sang một chút là dùng được, sao không giữ lại phòng khi dùng đến. Nội bảo, những thứ đồ đạc còn dùng được mà không được dùng mới là đáng tiếc. Đôi khi tôi nghĩ Trái Đất của tình yêu thương và lòng tử tế này vẫn không ngừng quay là nhờ cô bạn gái mà tôi yêu mến đã thổi đi một chú nhện. Nhờ ngoại tôi kiên nhẫn chờ một người lái xe taxi khi đường đông. Nhờ người mẹ không giàu có của tôi hào phóng với một người mẹ cũng không giàu có khác, đang đầu tắt mặt tối với gánh rau để nuôi con mình ăn học. Nhờ nội tôi mỗi dịp cuối năm lại đem tặng đi một cách rất kín đáo những món đồ còn dùng được mà không được dùng... Để thế giới này tiếp tục đi về phía trước, đừng để trái tim ngủ yên. Hãy dựng đứng trái tim mình lên, bạn sẽ thấy hình một ngọn lửa nhỏ, đang không ngừng sưởi ấm bạn và những người xung quanh...

NẾU CÓ MỘT NGÀY KHÔNG ĐẸP TRỜI

a2sieuway 30/03/2008 @ 16:32

1. Nếu có một ngày không đẹp trời. thì em sẽ làm jì? Giải pháp của thế kỉ trước: Em so vai rụt cổ ngồi mơ mộng? Làm thơ và “sến” như một tiểu thư quí phái? Giải pháp của thế kỉ 21: Em vẫn đội mưa đi cộng việc của mình, để ngắm cuộc sống sôi động trong mưa? Hay em lên mạng, tiếp tục công việc? Kết nối bạn bè, và “euraka” trước những thú vị mới mà một ngày đẹp trời biết đâu em sẽ bỏ qua cơ hội? Và nếu cần, em có thể ngắm cả ánh nắng rực rỡ trên không gian liên mạng này?
2. Một ngày không đẹp trời. Một ngày bão dữ. Giữa thế kỉ trước sẽ làm jì? Người trông bão sẽ sợ hãi, đối phó. Người ngoài vùng bão sẽ trông ngóng, sẻ chia? Người thế kỉ 21: Vẫn trông ngóng, sẻ chia. Nhưng em có thể bật TV để thấy và để nghĩ suy, rằng bão số 9 không đi thẳng vào một nơi mà đi qua rất nhiều tỉnh. Đi đến đâu ống kính truyền hình theo đến đó. Có phải “ông trời” cố tình lia cơn bão qua nhiều vùng đất để cho ta thấy rằng đất quê ta đang còn nghèo khó quá. Nhà cửa sơ sài, xập xệ. Lâu nay ống kính thời sự, truyền hình dành nhiều cho lễ tân, đối ngoại, cho trung lưu lớp “trên”. Lần này, âu cũng là dịp là dịp nhắc ta bớt “hoành tráng” trong lời nói, và nhớ đến người lớp dưới khi hoạch định chính sách. Nhắc nhở về những phận nghèo ở đâu cũng có, những người sức yếu thường dễ tổn thương trước gió máy, tai ương.
3. Thì một thế kỉ trước là Hồng Kông và nửa thế kỉ trước là Thâm Quyến, cũng thế thôi. Những ngôi làng chài nghèo khó của Trung Quốc này tôi tin là họ cũng kinh hoàng, cũng tan tác, cũng lạy trời, lạy Phật, cũng tổn thương trước bão lũ từ biển đông. Nhưng nay, những vùng đất hiện đại đổi thay như thần thoại này hẳn là không còn lo sợ đến thế trước tai ương.
4. Một ngày không đẹp trời. Hẳn là ông bà ta thuở trước sẽ ngại ngần trước những chuyến ra đi trong nước non ngàn dặm. nhưng giờ đây, khi em ngồi trên máy bay, ở độ cao trên 10km thì trời luôn nắng đẹp, rực rỡ chan hoà. Dưới cánh máy bay như là mây bông, làm jì còn khái niệm gió mưa, giông bão. Cái “không đẹp trời” đã thực sự thuộc về “dưới kia” của tầng khí quyển.
5. Nếu định chế đực quy trình chống bão. Nếu thực hiện được phương án kiến trúc nhà chịu bão. Hay dễ hiểu nhất, nếu người nông dân nào cũng có ngôi nhà xây “một tấm” thì cũng đỡ e ngại bão lũ suốt năm này qua tháng