Anh chàng nọ có nuôi 1 chú chó tên là Ngửa. Anh chàng thương chú chó lắm, xem như đứa em mình vậy, đêm nào cũng cho nó vào nhà ngủ. Khi anh lấy vợ, đêm tân hôn khi đang cùng vợ thì chú chó lò dò vào phòng.
Anh chàng nói nhẹ nhàng:
- Ngửa... ra đi em.
Nhưng chú chó vẫn ko chịu đi, một lúc sau, anh lại nhắc:
- Ngửa... ra đi em.
Vợ anh ngạc nhiên:
- Anh tưởng em đang nằm sấp hay nằm nghiêng?
Một anh chàng nhà quê mới lên thành phố trông thấy những toà nhà cao tầng mọc san sát nhau nên cứ chăm chú nhìn. Thấy thế một tay bịp bợm lại gần hỏi:"Mới lên thành phố hả?", anh nông dân trả lời thật thà:"uh", anh chàng kia lại típ:"Nhìn một cái nhà trả 10 ngàn, nãy giờ coi dc mấy cái rồi",anh nông dân với bộ mặt ngây thơ trả lời 5 cái rồi đưa cho tay ấy 50k rùi quay mặt đi cười khoái chí:''Coi mấy chục cái nhà mà trả có 5 chục".
Xin kính chào quý vị khán giả đang theo dõi chương trình \"Dự báo tình tiết\" trưa hôm nay của đài phát thanh tiếng nói trái tim. Mấy ngày qua,phía bắc trái tim đang có rãnh áp cao cận nhiệt đới làm cho không gian tình yêu quá u ám, tầm nhìn mù mịt như đang đứng trong mưa. Phía tây nam có mưa vừa, mưa to có nơi mua rất to vì nhiều cặp yêu đương lộn xộn, \"anh\" làm \"em\" khóc quá xá. Nào là nhạc sĩ A không thèm viết bài cho cô ca sĩ người yêu vì cô nói lời chia tay với mình. Trong khi đó, cô ca sĩ nói rằng tự anh đòi yêu chứ cô không hề hứa yêu anh mà chỉ coi anh như... đại sư ca! Bây giờ không viết nhạc cho cô nữa thì thôi, cô sẽ hát bài của người khác. Nào là ca sĩ L \"yêu\" một cô Việt Kiều, nhân danh tình yêu, anh mượn tiền để làm này làm nọ, làm cho người ta.... có bầu nữa, rồi tự nhiên xù, vừa không trả nợ, vừa không chịu nhìn con. Cô Việt Kiều phải nhờ người nhà đi kiện.
Còn phía cuối mũi trái tim thì đang có cơn bão tình với gió giật cấp 18! Người nam nói là bị người nữ lừa mấy chục ngàn đô ( người này là Việt Kiều đấy nhé), còn người nữ nói bị người nam đánh đạp, đối xử tệ bạc, còn phát tán hình ảnh \" nghệ thuật\" của cô lên mạng nữa.... Những ngày tới, lưỡi áp cao cận nhiệt đới sẽ tràn xuống vùng giữa tim gây nên áp thấp nhiệt đới. Cơn bão cấp 18 dần dần sẽ dịu đi nhưng dư âm của nó vẫn ảnh hưởng đến...39 độ yêu. Đề nghị những cặp tình nhân cẩn thận kẻo bị lừa sạch nhách.
Chương trình \"Dự báo tình tiết\" của chúng tôi đến đây là hết. Chân thành cảm ơn quý vị khán giả đã quan tâm theo dõi.....
Một chàng trai nói với bạn gái: Lúc này anh chỉ mún nhìn thẳng vào mắt em... , dắt em vào phòng... , đóng cửa... , tắt đèn... , để em xuống giường... , trùm mền lại... , khoe với em cái đồng hồ dạ quang má anh mới mua cho anh
Tin khẩn
Nam, 25 tuổi, cao 1.8m, nặng 72 kg còn độc thân. Thành đạt, đẹp trai, khỏe mạnh, thông minh, sở hữu hai xe BMW, một thuyền buồm, biệt thự ở Hawaii, hai nhà mặt tiền khu trung tâm. Không mua. Không bán. Cũng ko cần tìm bạn gái. Chỉ muốn khoe vậy thôi .hehhehe
Một goá phụ chán cảnh sống thui thủi một mình. Bà quyết định đăng báo tuyển chồng với 3 điều kiện anh ta phải dịu dàng, không bỏ rơi bà và đặc biệt phải là người mạnh mẽ trên giường-Hôm sau, nghe tiếng chuông reo, bà ra mở cửa và thấy một người đàn ông vạm vỡ nhưng bị què chân, cụt tay đang ngồi trên chiếc xe lăn-Sẽ không có ai đáp ứng tốt mọi yêu cầu của bà như tôi, người đàn ông tự tin. Tôi không có tay nên chẳng thể đánh bà. Tôi cũng chẳng có chân nên không thể rời xa bà được.-Tuyệt lắm! thế còn khả năng trên giường, goá phụ hoài nghi.-Thế bà nghĩ tôi bấm chuông cửa bằng cái gì
Hai vợ chồng già ngồi nói chuyện: - Lúc ngồi xe ôm, ôm cái thằng lái xe, bà có thấy thích không? - Thích thú cái gì, chẳng qua để an toàn khỏi ngã thì phải ôm vậy thôi! - Đó bà thấy chưa? Bà cứ nói bia ôm này nọ, nhưng nó cũng như xe ôm thôi. Vào quán uống bia nhiều phải say, say thì phải ôm một cái gì đó cho khỏi ngã! Hoàn cảnh nó buộc phải vậy chứ thích thú cái gì! - !!!
computer hơnChồng
Thứ nhất kiếm Computer không quá khó như kiếm chồng
Computer không buộc bạn phải tuân thủ "công, dung, ngôn, hạnh"
Computer không buộc bạn phải giặt hộ quần áo
Computer không làm bạn tức đến bật khóc
Computer không quan tâm đến lứa tuổi của bạn
Computer không chê bạn già đi
Computer không bao giờ gọi bạn bằng tên một người phụ nữ khác
Computer không bao giờ say xỉn
Bỏ Computer dễ hơn bỏ chồng
Bạn có thể đến với Computer bất cứ lúc nào bạn muốn mà không sợ bị mang tiếng là người chủ động.
Lớp học của anh giáo viên nọ có một cậu học sinh “cá biệt”.
(luôn học thuộc văn rồi mới đến lớp :) Lo lắng cho tương lai trò sau này có thể trở thành người ăn bám xã hội, anh bạn bèn ra một đề bài văn “Em hãy tả về con rận” để cậu học sinh “cá biệt” có thể liên hệ mà tiến bộ chăng… Cậu này vốn lười học và không hề sợ điểm kém, vậy mà ngay hôm sau cậu ta đã nộp một bài viết rất hay về những thứ tồi tệ nhất của loài rận… Phải nói, đó là một bài “tế” loài rận: “Rận là một loài ký sinh trùng hút máu, chuyên ăn bám và truyền bệnh… Rận là… Rận là… đủ thứ, Rận phải bị tiêu diệt, vân vân và vân vân…” Bài viết hay, với học lực ấy, hẳn cậu học trò này đã “chôm” của ai đó.
Để vạch rõ thực chất “tài năng” của cậu trò “cá biệt”, anh liền ra một đề tài khác “hiền” hơn: “Em hãy viết về con chó”. Cậu học trò chẳng mấy vội vã, và cuối giờ đã nộp bài. Bài văn viết khá ấn tượng: “Con chó là loài vật thông minh, cực kỳ trung thành với chủ, gần gũi và là bạn thân thiết của con người… Chỉ tiếc chó lại nhiều lông, làm chỗ cho loài rận cư ngụ… nên bị bọn rận cắn… Rận là một loài…”
Ông thầy chẳng hiểu cái đầu cậu học sinh “cá biệt” này nghĩ ra trò gì mà viết về đề tài Con chó mà vẫn quay lại Con rận! Tai quái thật.
Tức khí, anh liền nghĩ ra một đề bài khác, để xa hẳn cái chuyện rận rệp đi, vạch cho ra trò quấy quá của cậu học trò. Lần này, đề bài văn là: “Em hãy kể về con lươn”… Phen này chắc hẳn cậu trò “cá biệt” sẽ “đo ván”… - anh thầm nghĩ.
Cậu ta chẳng mấy đã lại đáp ứng yêu cầu: “Lươn là loài lưỡng cư, sống trong bùn lầy, da trơn để luồn lọt cho nhanh… May cho con lươn là không có lông… chứ nếu mà lươn có lông, thì chắc hẳn sẽ bị loài rận cấu cắn cho… Rận là một loài…”.
Đến đây thì anh giáo viên kêu trời về cậu học trò “cá biệt”. Quả là cá biệt, chuyện gì nó cũng lôi được về chuyện “Con rận”… chẳng lẽ trong đầu cậu ta, đâu đâu cũng có rận?!
Không thể chịu thua, anh nghĩ cách để “hạ đòn” bằng được cậu học trò: “Em hãy bình câu thơ của Nguyễn Du: “Chữ tâm ấy cũng bằng ba chữ tài”. “Thế nhá, lần này thì cậu chết với ta… chuyện thơ ca, hết chỗ mà lôi rận rệp ra nhé!” – anh mừng thầm.
Chẳng đắn đo, cậu trò nhận đề tài với nét mặt nghiêm như thể người ta cầm quyết định lên chức. Rồi chốc lát đã nộp bài với sự phân tích rất sâu sắc về tâm – đức con người: “Con người sống có tâm thì thường thanh thản, mà thanh thản thì sống lâu. Càng sống lâu thì càng biết nhiều và nhân gian có câu: Thức khuya mới biết đem dài” nên khi đó “nằm trong chăn mới biết chăn có rận”… Rận là một loài…”.
Anh giáo viên suýt xỉu vì bất ngờ… Cậu học trò “cá biệt” này đã trở nên “cá biệt” thật sự! Tuy vậy, anh ta vẫn không chịu thua, và quyết tung một “chưởng” cuối cùng: “Em hãy viết về một nhà hoạt động xã hội mà theo em là đáng kính trọng”.
Hôm sau, cậu ta lại nộp bài đúng hạn, giọng văn vẫn bình thản như mấy bài trước. Người mà cậu ta đề cập đến là một chính khách. Kết thúc bài, hình như không dừng được, cậu lại buông bút: “Khi tranh luận giữa rất nhiều quan chức, ông thường có động tác đưa tay ra sau lưng, và gãi… Đích thị ông ta bị rận cắn… Rận là một loài…”
____________________________________________
Minh Đức ^^! $$$$$$



















digg it
del.icio.us